Thứ Ba ngày 17 tháng 9 năm 2019

Nỗi niềm hậu tận thế… hụt


 

Bởi chắc cú ngày mai tận thế

Bữa nay mượn tiền chơi xả láng luôn

Ai dè nhà trời cũng nhiễm delay virus

Báo hại bây giờ cày trả nợ muốn nát cả xác hồn.

 

Bởi chắc cú ngày mai tận thế

Bữa nay bán đồ hành lý nhẹ tênh

Chỉ có xác hồn chớ bao giờ bán

Ta vẫn là mình trời cũng phải bênh.

 

Bởi chắc cú ngày mai tận thế

Bữa nay dọn mình cho nó tinh tươm

Lỡ sạch sẽ rồi đâm ra sợ bẩn

Chắc làm người tốt ma quỷ cũng gờm.

 

Bởi chắc cú ngày mai tận thế

Bữa nay xâm mình nói tiếng yêu em

Quân tử nhứt ngôn là quân tử… dại

Nhưng làm kẻ tiểu nhân ta lại chẳng thèm.

 

Bởi chắc cú ngày mai tận thế

Bữa nay ôm chặt ngàn vạn bạn bè

Tay lỡ dài rồi lại ghiền ôm miết

Đời mới từ nay ta có bạn bè.

 

PHẠM HỒNG PHƯỚC

(Saigon 22-12-2012)