Thứ Bảy ngày 31 tháng 10 năm 2020

12.12.12


Cô bạn Phương Nam ở Microsoft Vietnam quả là chơi ác từ “trăm năm” upgrade tới “ngàn năm” à nghen.

Bữa rồi, cũng vào một “ngày của trăm năm” có những cặp số “tiến lên” 10-11-12, Phương Nam dụ tôi mần một bài thơ để post lên lúc 13g14ph15gi ngày 10-11-12.

Bữa nay, Phương Nam lại xúi tôi mần tiếp bài thơ nữa để post lúc 12g12ph12gi ngày 12-12-12.

Híc, bị người ta thách mà không làm thì dễ mang tiếng là già rồi, hết xí quách, lại lâm vào cái tình cảnh:

Cháo ăn hỗng nổi huống mần thơ.

Cơm nuốt chửa trôi, phở phải chờ

Nước béo, nước trong, gàu tái xách

Phở xơi cho lắm ắt bơ phờ.

Thôi thì, bạn bè có lòng kêu mà mình không ới “ai kêu đó, có tui đây” thì coi hỗng đặng. Bèn viết rằng:

12.12.12

 

12, 12 lại 12

Sống tới bữa nay quả quá tài

Tóc rụng trán trơ nên sáng chói

Giọng run hơi mỏn mới dông dài

Ra đường thấy đẹp còn rung động

Vào quán ăn ngon vẫn dẻo dai

Ngày của trăm năm ta cứ hẹn

Lần sau gặp lại với chân dài.

PHẠM HỒNG PHƯỚC

(Saigon 12-12-2012)