Thứ Bảy ngày 28 tháng 11 năm 2020

Về đâu cánh chim nhỏ?

Sáng nay trời thật ẩm, phải rồi tối qua mưa rỉ rả cả đêm. Mùa đông đã đến, nhớ ngày xưa ba tôi hay nói Đông chí đừng ra ngoài chơi vì trời sẽ lạnh hơn, mưa gió, có nhiều luồng “khí độc” dễ bị bệnh lắm. Anh em chúng tôi còn quá nhỏ không hiểu Đông chí là gì và rất sợ, được má cho mặc áo ấm, ngồi trong nhà và má cho ăn chè đậu trắng nóng hổi. Cho tới hôm nay sau mấy chục năm mà tôi cũng không hiểu tại sao, ba má đã mất rồi biết hỏi ai! Đó là những kỷ niệm đẹp và êm đềm luôn ghi sâu vào tâm trí tôi.

Kỷ niệm làm sao dễ xóa mờ

Ngàn năm luôn giữ dẫu trong mơ…

Nghe xôn xao về ngày tận thế (21-12-2012), bao nhiêu vị chiêm tinh gia đã đoán này đoán nọ, thậm chí có những khoa học gia cũng đoán, nhưng có hay không? Rồi lại có tin sẽ không có ánh sáng suốt ba ngày ba đêm…. nhiều lúc tôi nghĩ hay là tin do những nhà sản xuất nến, đèn pin…?? Nhưng dù có gì đi nữa, tôi cũng vẫn phải đi làm, không còn được ngồi nhà mà ăn chè đậu trắng má cúng ngày Đông chí, không được cùng anh chị chơi đánh kiếm trên bộ ván gõ, cười giỡn thật hồn nhiên, không hề biết điều gì sẽ xảy ra cho dù là tận thế. Ôi, tôi thèm cái hạnh phúc đó, thèm được như thời thơ dại bên cha mẹ và anh chị em! Lái xe đi làm xa mà lòng tôi nặng trĩu, không phải lo cho ngày mai không còn nữa mà tôi nhớ ba má tôi vô cùng! Cô bạn thân cũ của tôi gọi tới:

 – Ê mậy, hôm nay 21 tháng 12 đó, coi chừng tận thế. Và nó cười ha hả.

Tôi bảo: Tận thì tận sợ gì, tất cả đều gặp nhau ở dưới thì vui. Nhưng cũng phải đi cày nè.

Cô bạn của tôi thì vậy, lâu lâu gọi nha nhá vài câu rồi im ru, tôi đã quá quen thuộc nên không gì thắc mắc. Vừa lái xe, tôi nhìn lên bầu trời, ôi sao lạ thế kia, mây thật thấp và lạ lùng phủ một màu đen xám và như có vảy màu xanh xen lẫn, tôi thấy đẹp nên lấy máy ra bấm hình, tôi cười một mình và nghĩ:

 – Ngày tận thế, mình lang thang ngoài đường, gió cuốn mình đi đâu, mong gió sẽ đưa mình về nơi có ai đó đang mong đợi! 

Buổi sáng trên đường đi làm ở Huntingtown (Maryland) ngày 21-12-2012.

Gió thật mạnh, tưởng như gió đẩy đưa xe tôi đi, tôi thích quá muốn nghêu ngao một bài hát “Đêm qua chưa mà trời sao vội sáng, một đàn chim cánh nhỏ chở mùa sang… Ngày buồn tênh cũng đưa chiều vào tối. Mím môi cười mà nhớ thương khôn nguôi….” Một lần tôi đã được ru ngủ bằng bài hát này, mắt tôi cay xè, thì ra tôi đã khóc!

Nửa đêm thức dậy nhớ tiếng ru

Âm vang từ thành phố xa mù

Điệu nhạc đưa em vào giấc ngủ

Tiếng đàn réo rắt cả đêm thu…

Tôi nhìn lên bầu trời, vẫn oằn oại, ô kìa từng đàn chim đang bay, chẳng biết chúng bay về đâu, chim ở đâu mà nhiều thế, từ phía xa xa một cánh chim bay thật chậm, sao cô đơn thế, tôi thấy thương cánh chim nhỏ này quá. Bay đi đâu, đường bay đôi cánh có mỏi?

Chim buồn cất cao tiếng hát

Phương xa nay đã lạc đàn…

Bầu trời vẫn vậy, gió vẫn mạnh, mọi người sao vội vã thế kia, tôi vẫn lang thang xứ lạ quê người một mình, nỗi cô đơn trống vắng, nghĩ tới cánh chim nhỏ tôi thấy bùi ngùi, bay về đâu thế kia, trời mùa đông lạnh lẽo, chim có bạn hay không mà một mình vời vợi? Mùa đông đang đến, trời lạnh thêm và tuyết sẽ trắng xóa, mình sẽ ngồi nhìn ra song cửa để mà suy gẫm chuyện đời, thương về kỷ niệm, nhớ nhung lung tung.

Chợt nhớ bài hát “Đêm lạnh” của Phạm Trọng Cầu mới nghe ban sáng: “Đêm đông lạnh phố buồn, em ơi rét không em. Bơ vơ giữa phố phường, tìm đâu người mến thương…” sao mà thấm thía quá!

Cánh chim đã xa khuất, thực tế tôi đang đi cày, dù có lạnh lùng tuyết phủ giá băng, dù cho tận thế ngày mai, hôm nay cũng phải đi làm. Tôi thấy thương mình quá, thương cánh chim lạc đàn bay về đâu!

lêthị hạanh

(Maryland 21-12-2012)

VIDEO

Ca khúc: Chiếc lá cuối cùng. Sáng tác: Tuấn Khanh. Ca sĩ: Sĩ Phú.