Thứ Ba ngày 19 tháng 11 năm 2019

Đong đưa

Nửa khuya, tình cờ đọc một bài viết dài

Về một thi nhân vừa mãn hạn trần

Một người của thi ca và tình yêu

Một người làm thơ về tình yêu

Một người vì yêu mà làm thơ

Bài viết có nhắc tên nhiều bằng hữu

Một số người tôi từng quen biết

Thậm chí thâm tình

Tiếc là họ đã lần lượt rủ nhau về miền miên viễn

Bây giờ tôi nhớ họ…

Với bao hồi ức ùa về…

Không biết ở chốn xa ngái ấy

Họ có lập ra hội văn bút

Hội văn bút chỉ thuần chuyện văn chương chữ nghĩa

Hội văn bút của những người trong nghề…

Không chia rẽ nhau bởi cái gọi là ý thức hệ

Không bên này, bên kia

Không phe này, phái nọ…

Bởi lẽ họ không còn mắc hạn làm người…

PHẠM HỒNG PHƯỚC

+ Tôi thích cái tựa sách này. “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời.” Nó nói lên tất cả. Mà tôi nhớ nhiều người và nhớ nhiều lắm nên e đời mau bị hết. (Ảnh: Internet. Thanks).