Thứ Sáu ngày 04 tháng 12 năm 2020

Mua 1 tặng 1 không có nghĩa là giảm giá phân nửa

Phải nói rằng từ hồi biết ăn bánh Trung Thu tới giờ đâu đó cũng đã được 50% thế kỷ, tôi chưa bao giờ chứng kiến cảnh bánh Trung thu hạ giá 50% sớm như năm nay.

Mới năm ngoái thôi – cũng như mọi năm trước – phải tới mấp mé ngày Rằm tháng 8, bánh Trung thu mới chịu đại hạ giá. Cón năm nay, mới cuối tháng 7, đầu tháng 8 âm lịch, hàng loạt cửa hàng đã vội treo bảng đại hạ giá “mua 1 tặng 1”, thậm chí có nơi “mua 1 tặng 2”. Ngay cả các thương hiệu lừng danh nhứt như Kinh Đô, Đồng Khánh,… cũng phải “đại hạ giá” với cái ngôn từ mỹ miều là “khuyến mãi đặc biệt”.

Theo nhiều báo chí, chưa năm nào bán Trung thu lại ế ẩm như năm nay. Bán cực kỳ chậm. Cũng chẳng có gì khó hiểu. Cả người bán lẫn người mua đều rơi vào cái vòng lẩn quẩn “quả trứng có trước hay con gà có trước”. Vật giá leo thang đẩy giá bánh Trung thu lên mắc hơn. Kinh tế sa sút đã khiến sức mua giảm mạnh. Trước nay, nguồn tiêu thụ bánh Trung thu mạnh nhất là các doanh nghiệp – lớp mua để biếu xén, lớp mua tặng nhân viên. Còn bi giờ, theo số liệu của Tổng cục Thống kê, trong 6 tháng đầu năm 2012, có hơn 26.000 doanh nghiệp trên cả nước phải giải thể hay tạm ngừng hoạt động. Theo số liệu tính tới cuối năm 2011, có hơn 79.000 doanh nghiệp không còn hoạt động. Người lao động hoặc bị lay-off, hoặc phải giảm lương, nợ lương, ngay cho dù còn đang giữ được job nhưng cũng thấp thỏm… “que sera sera” (biết ra sao ngày mai).. Thu nhập giảm sút và bấp bênh trong khi bánh Trung thu vừa tăng giá, vừa chỉ là món “ăn chơi thời vụ” khiến cho thị trường loại bánh mỗi năm chỉ có một mùa này ế ẩm.

Ông sếp phó của Kinh Đô hồi trung tuần tháng 9-2012 đã lên báo chí khẳng định Kinh Đô hỗng có chủ trương hạ giá bánh Trung thu. Đó chỉ là chiêu khuyến mãi lập lờ đánh lận con đen của mấy quầy bánh hòng dụ khách vô mua, khi khách vô thì chỉ mấy nhãn hiệu khác.

Chẳng biết thực hư ra sao, nhưng họ chơi cái chiêu này thì quả là kẹt cho bà con người mua nhà mình. Khi còn cả nửa tháng nữa mới tới Trung thu mà họ “khoe” mấy cái biển đại hạ giá thì làm sao người ta còn có thể mua bánh Trung thu mà làm thủ tục lễ nghĩa nữa. Người nhận có thể bỉu môi: Nó đợi tới khi đại hạ giá mới mua biếu mình. Ôi cái tình nghĩa “đại hạ giá” mất rồi!

Chẳng hạn như tôi, tôi mới đi vắng dzìa, chưa kịp biếu bánh Trung thu cho ai hết. Tới chừng chạy ra dường thấy rợp trời biển bánh Trung thu đại hạ giá, đành ca bài “tình vờ” luôn. Thôi thì mình cũng là một nạn nhân của trận cuồng phong bão táp suy thoái kinh tế này, cùi đâu có sợ lở nữa. Với những mối quan hệ tình cảm 100% thì vô tư, chớ còn với những chỗ quan hệ “ngoài mức tình cảm” đầy “tế nhị” và “nhạy cảm” thì hỗng lẽ lại kèm theo trong hộp bánh cái… hóa đơn chứng minh mình mua hàng đúng giá! Giàng ơi là trời!

Thôi thì đó là chuyện vĩ mô.

Trở lại chuyện vi mô là khuyến mãi “mua 1 tặng 1” chớ hề phải là giảm giá phân nửa đâu à nghen. Một em học sinh lớp 4 làm bài toán: Mua 1 cái bánh Trung thu giá 50.000 đồng được tặng thêm 1 cái nữa, như vậy giá mỗi cánh bánh chỉ có 25.000 đồng. Vậy mà, tôi ghé tiệm mua 1 cái bánh Trung thu, trả 25.000 đồng lại bị người bán ngó như thể tôi vừa “xổng” từ Chợ Quán ra. Tôi chỉ có nhu cầu ăn một cái bánh Trung thu, lấy thêm 1 cái để mần chi, ép dầu ép mỡ ai lại đành đi ép… ăn bánh Trung thu hả Giàng ơi!

PHP

(Saigon 23-9-2012)