Chủ nhật ngày 20 tháng 10 năm 2019

Buổi sáng ngày của trăm năm

 Trưa hôm qua 10-11-12, ngày đặc biệt có “số tiến lên” mà cả một thế kỷ mới có một lần, mấy người bạn trên Facebook phát động cuộc thi mần thơ về cái “ngày của trăm năm” này với cái điều lệ cực kỳ nghiệt ngã là phải post lên lúc 13g14ph15gi đễ tạo thành một chuỗi số tiến lên phía trước. (Số kia là 7g8ph9gi ngày 10-11-12 đã bị huốt rồi.)

Hồi năm 2010, nhân ngày Tam Thập 10-10-10 cũng “trăm năm mới có một lần”, tôi đã mần bài thơ “Ngày của trăm năm”. Năm nay bị khích tướng nên cũng ngứa ngáy tay chân lắm. Thế kỷ 21 này chỉ còn 2 ngày của trăm năm nữa là 12-12-12 và 11-12-13. Vì vậy, tôi vận hết 10 thành công lực mà mần một bài thơ “tốc hành” vừa kịp deadline.

Buổi sáng ngày của trăm năm

 

Sáng nay

10-11-12

Những tia nắng đầu tiên

ùa qua khung cửa sổ

Phá đám giấc ngủ nướng cuối tuần

Lôi tôi về thực tại

Từ giấc mộng đẹp

có em…

 

Ừ thì ngày của trăm năm

Cả đời người chỉ được một lần trải nghiệm

Tôi chỉ muốn dành trọn nó

cho em…

 

Chợ đời ngày càng trở nên khốc liệt

Món nợ áo cơm trĩu nặng xác thân

Món nợ làm người chồng chất nhân tâm

Bến cảng đời người tôi chỉ còn

có em…

 

Lòng tôi luôn rất dài

Đôi tay tôi lại quá ngắn

Nhưng dù chỉ là một đốm lửa nhỏ nhoi

Tôi cũng cháy lên cho đời bớt tối

Để mai này tôi chẳng hổ thẹn

với em…

 

PHẠM HỒNG PHƯỚC

(Saigon 10-11-2012)