Thứ Ba ngày 17 tháng 9 năm 2019

Chỉ nửa trăm năm…

phphuoc-2004-2014_resize

 

Bỗng có một ngày

như đất sụp dưới chân

Ta ra đường

có người kêu bằng chú

Chưa kịp quen tai

đã có kẻ lên version là bác

 

Đêm trở trăn

ta vò đầu tự giải

Sáng soi gương

hốc hác thấy ta già

 

Nhưng ta đã già đâu

chỉ mới nửa trăm năm…

 

Biết trách ai

đành đá thúng đụng nia

Giận mấy hãng mỹ phẩm

dầu gội đầu sao “tóc gió thôi bay”

sữa rửa mặt mà “đào hang khoét rãnh”

xà bông tắm hữu hảo với đám đồi mồi.

 

Ta nào sợ chi cái già

Chỉ lo không còn hơi sức

Trả ơn cuộc đời cho ta được sống

Đáp nghĩa lòng người ưu ái cùng ta

 

Ước gì trời cho trúng số độc đắc

Ta mua tặng mỗi người chung quanh mình

một chai thuốc bổ mắt

và một cặp kính màu hồng!

 

PHẠM HỒNG PHƯỚC

(Saigon 3-1-2015)

phphuoc-facebook-106years